Giờ là M.U 'không chân dung'

M.U đã toàn thắng 5 trận gần đây ở Premier League - điều chưa từng có ở mùa bóng này.

Giờ là M.U "không chân dung"
Một mặt, đấy là kết quả quan trọng, bởi những trận thắng liên tiếp vừa qua coi như đã giúp HLV Jose Mourinho hoàn thành chỉ tiêu ở Premier League. Dù sao đi nữa, M.U cũng đã chắc suất dự Champions League mùa tới. Đấy là điều mà Chelsea coi như không có, Arsenal thì phải hồi hộp chờ “kết quả xổ số” với xác suất vô địch không cao lắm ở trận địa Europa League. 

Mặt khác, danh sách “bại tướng” trong chuỗi 5 trận thắng vừa qua của M.U có đủ Liverpool, Chelsea, Man City - các đối thủ mạnh nhất hiện nay ở Premier League. Thầy trò HLV Mourinho không chỉ gặt hái kết quả mỹ mãn mà còn khẳng định - ở mức độ nào đấy - cái uy của một đội mạnh thật sự. Đấy là uy thế cần có nơi một đội bóng lớn vẫn còn tham vọng đăng quang vào cuối mùa (ở FA Cup).


Có thể xem đấy là một M.U “chuẩn”, khi họ liên tiếp chiến thắng trong giai đoạn mà trên lý thuyết, có thể nói là quyết định của mùa bóng? Chưa chắc. Ngay giữa chuỗi trận thành công, M.U bị Sevilla loại khỏi Champions League - và đội Sevilla ấy bây giờ cũng đã trở thành khán giả ở Champions League, mà ít ai thấy ngạc nhiên.

Từ Man City vừa liên tiếp thất bại trong những trận đấu gần đây, cho tới Chelsea, Tottenham, Liverpool, tất cả đều có những chuẩn mực riêng đáng nể. Họ đều có lúc thất bại. Nhưng trong những lúc thành công, chẳng ai bàn cãi rằng họ “ăn may”. Đấy luôn là thành công dựa trên những đường nét riêng đặc sắc do họ tự gây dựng. Jose Mourinho thì chưa bao giờ xây dựng được những đường nét như thế, sau gần 2 năm cầm quân, gồm đủ vinh, nhục, tại Old Trafford.

Mùa trước, cũng từng có lúc M.U thắng liền 6 trận ở Premier League. Trận thắng “xem được” duy nhất của M.U trước các đối thủ mạnh chính là trận đấu khởi đầu chuỗi toàn thắng ấy (1-0 trước Tottenham; khi M.U thắng Chelsea vào cuối mùa thì trận đấu chẳng còn bao nhiêu ý nghĩa, với cả hai đội). 

Ai là người hùng? Henrikh Mkhitaryan với bàn duy nhất vào lưới Tottenham, và cây làm bàn chủ lực Zlatan Ibrahimovic. Họ đều không còn khoác áo M.U nữa. Nếu cho rằng đấy chính là đặc điểm của một đội bóng do Mourinho xây dựng, thì hơi buồn cho một M.U mà giới hâm mộ sẽ chẳng bao giờ quên những nét riêng xuất sắc ngày xưa - từ cá nhân đến toàn đội, từ cách chơi đến hình ảnh.


Hãy nhìn khắp làng cầu thế giới, và đếm xem có bao nhiêu ngôi sao chỉ mới 19 tuổi đã được M.U mua về với giá chuyển nhượng có thể lên đến 58 triệu bảng (tùy thành tích), rồi ngôi sao ấy có thể ra đi với giá bán còn cao hơn nữa, khi chỉ mới đang ở tuổi 22? Đấy chính là Anthony Martial - ngôi sao hiện không còn chỗ trong danh sách M.U (danh sách, chứ chưa nói đội hình chính). Ngang tài với Martial là Marcus Rashford, với tài năng không kém, tuổi đời còn trẻ hơn, và chỗ đứng thì cũng bấp bênh như Martial.

Khi Mourinho lạnh lùng bảo ông không có trách nhiệm giải thích vì sao họ không được bảo đảm có chỗ trong đội hình chính, chúng ta hiểu được phần nào cái đặc điểm “không chân dung” của M.U bây giờ. Mourinho bảo họ phải phấn đấu hoặc học hỏi những tấm gương xung quanh. Kỳ thực, Alexis Sanchez thì chẳng phải nhìn vào tấm gương nào để được đá chính, với không ít trận gây thất vọng lớn. Và Sanchez (luôn đá chính trong 5 trận thắng vừa qua ở Premier League) lại là nguyên nhân làm các tài năng trẻ kia mất chỗ.

Một M.U “không chân dung” như thế, nếu không thắng nổi West Brom sau khi đã liên tiếp thắng các đội mạnh, thì cũng chẳng lạ. Cứ nhàn nhạt thế nào...

Bên lề sân cỏ